[TRUYỆN FULL] Xuxu đừng khóc. [PHẦN 2 ]

PHẦN 1

http://chuyentrolinhtinh.wordpress.com/2013/04/01/truyen-full-xuxu-dung-khoc-phan-1/

Chương 11

Lãm chỉ đứng nhìn ko nói gì,
mà chỉ khi Long dắt tôi đi được 1 quãng
cậu ấy mới vội chạy tới cạnh Long và dặn dò.

“Xuân vừa biết chơi, đừng đi quá nhanh, và nhớ là ko bao giờ buông tay cô ấy ra.”
“biết rồi.”
“còn nữa,… đừng đổ dốc và vào cua khó…”

Long cứ kéo tôi đi mà ko thèm để tâm đến những lời của Lãm,
từ chỗ thấy vui vẻ và hào hứng
tôi bỗng trở lại tâm trạng căng thẳng và sợ hãi,
và chỉ có thể ngoái đầu nhìn Lãm cầu cứu.

nhưng,,,

cậu ấy hình như ko để ý và quay ra ngoài.
………
Long chẳng còn nhớ tới lời Lãm, cậu ấy lôi tôi lên dốc và đòi trượt,
tôi níu lan can cầu và ngồi xuống nhất định ko theo,
gần như tôi sẵn sàng tháo giày và nằm vạ.
T_____T

ơn trời, Long bắt đầu thấy..tội nghiệp tôi.

“sợ à? hay mệt?”
“cả hai….hic h ic…”

“NÀY!! NGHỈ THÔI!”

Long la lớn nói với 3 người bạn còn lại,
rồi ngồi xuống gỡ dây giày cho tôi…

“Để tớ!”

tôi xô Long ra , tự mình tháo giày
rồi đứng dậy đi chân trần ra khỏi sân trượt,
tay xách đôi giày, mồ hôi ướt bệt cả tóc.
kinh khủng quá.

tôi bước tới chỗ Lãm đang ngồi, vứt đôi “của nợ” xuống cái bịch,
rồi ngồi xuống thở hềnh hệch..
Lãm nhìn sang tôi, nhưng chỉ lặng lẽ thở dài.

“lẽ ra cậu…”

tôi định nói rằng lẽ ra Lãm ko nên bỏ tôi trong đó,
mà phải đưa tôi ra theo hoặc là ở lại giúp tôi,
nhưng khi nhìn xuống bàn chân lãm sưng đỏ ở dưới ngón chân cái
tôi mới giật mình hoảng hốt.

“ơ…chân cậu sao vậy?”

“chẳng có gì”
“cậu bị đau chân thật?”
“…..”
“thế sao cậu lại ra chơi?”
“…..”

mặc cho tôi cứ hỏi thế nào đi nữa,
Lãm cũng im lặng 1 cách khó hiểu, thỉnh thoảng mỉm cười nhếch môi,
cái cách cười gần như là dành riêng cho cậu ấy.

“đi ăn gà rán đi!”

sau khi đem trả giày của cả bọn,
1 trong 2 cô bạn gái đề nghị.
tôi chỉ nghĩ đến việc về nhà…

“uh, ăn KFC hay Lotteria?”

vừa nói, Long vừa nhìn tôi, chờ đợi
cậu ta tưởng tôi là người chủ trì ở đây chắc?+__+

“sao cũng được…”

Đu Đu có lần nói rằng cái cách trả lời lựa chọn của tôi
rất là nhạt nhẽo và thiếu quyết đoán,
1 hay 2, chứ ko thể “sao cũng được”
nhưng hình như tôi ko thể thay đổi , mặc dù rất muốn,
tôi ko phải là Xu khờ hay sao?!

“vậy đi KFC, gần đây có 1 tiệm”

“con vật oai phong” đó đã cho thấy khả năng điều khiển của mình,
cả bọn ko ai phản đối, lần lượt kéo nhau ra cổng CLB
Lãm đi chậm nhất phía sau,
có vẻ chân cậu ấy thực sự đau.

“khoan đã”

tôi kêu Long rồi quay ra sau chỗ Lãm,
ngồi xuống và quan sát ngón chân cái đang đỏ tấy lên.
tự nhiên tôi thấy xót trong lòng,
ko rõ là loại cảm giác gì nữa.

“chân mày làm sao thế?”

nghe Long hỏi, Lãm khoác tay ra hiệu ko sao,
nhưng chỉ vừa đi được 2 bước, cậu ấy lại nhăn mặt và nhấc bàn chân lên,
đi cà nhắc.

“mày có đi được ko?”

Lãm chỉ gật gù, rồi quàng tay qua vai Long, cố gắng đi tiếp
tôi theo sau 2 người họ 1 vài nhịp..
………….
Thuý Lan trở thành người cầm lái vì sợ Lãm ko đạp thắng nổi,
tôi vẫn phải ngồi sau chiếc xe ko-biết-là-loại-gì của Long,
với tâm trạng ko khác gì ban nãy.

“dừng, dừng lại!”

tôi vỗ vai Long liên hồi và kêu lên
khi xe chúng tôi chạy ngang 1 hiệu thuốc Tây.
2 chiếc xe kia đã chạy trước…

“sao vậy??”
“tớ mua ít đồ!”
tôi nhảy phóc xuống xe và chạy vào tiệm thuốc,
hỏi mua ít bông gòn, dầu xanh và băng URGO..
Lãm cần chúng.

“mua cho thằng Lãm à?”
“uhm… phải băng cái chỗ ấy lại”
“chút xíu đó chẳng nhằm gì với nó đâu.”

Long cười, xem nhẹ chuyện ngón chân cái của bạn mình,
như là việc ấy là bụi bay vào mắt vậy…

Chương 12

……………..
Tiệm gà rán.
vừa bước vào tiệm ăn, Thảo và Hùng đã réo lên tra khảo,
nhưng có vẻ họ chỉ nhắm vào Long.

“hai người đánh lẻ hả?”
“đánh lẻ thì quay vô đây làm gì.”

tôi kéo chiếc ghế trống cạnh chỗ Lãm đang ngồi,
rồi yên vị luôn vào đó trong cặp mắt thò lõ của Long.
chẳng hiểu sao,
kể từ lúc được Lãm “gia sư” cho bài học Patin,
tôi ko còn thấy e ngại cậu bạn ấy như vài ngày trước nữa.

“cậu băng cái này vào chân đi.”
“…..để làm gì?”
“như vậy để ko nhiễm trùng, và cậu cũng bớt đau”
“tôi ko sao.”
“.sao lại ko, tớ thấy nó nghiêm trọng áh…”
“ko sao mà. ko cần phải băng!”

nếu mà tôi kêu ai đó làm cái gì,
tôi chỉ có thể 1 là năn nỉ họ, 2 là bỏ cuộc.
nhưng tại sao tôi phải năn nỉ Lãm khi việc này là tốt cho anh ta?
nghĩ vậy, tôi thất vọng nhét cái bịch bông băng, dầu xức…vào trong ba lô
và ko nói thêm câu nào.

Long chen cái ghế của mình vào giữa 2 chúng tôi,
thản nhiên 1 cách… ko thể diễn tả được.
cậu ấy đặt lên bàn 2 phần ăn nhanh gồm gà popcorn
và nước Pepsi cola.

thậm chí cậu ấy còn ko thèm hỏi tôi thích ăn cái gì nữa.
>___<
….
buổi ăn uống diễn ra trong tiếng cười đùa của 4 người,
trừ tôi, và Lãm.
nếu tôi chỉ bỏ từng miếng gà vào miệng nhai chóp chép,
thì Lãm cứ ngồi nghịch những cái ống hút…
kéo, thắt, và búng nổ chúng.

tôi thề là tôi đã cố gắng ko trở thành kẻ ngoài cuộc,
cũng cố nói những câu chuyện về bộ phim Cô nàng lắm chiêu,
về Lindsay Lohan, rồi về ca khúc nào đó của phim..
nhưng tới khi họ nói chuyện tình yêu học trò,
tôi bắt đầu câm như hến.
chính xác là tôi có biết gì đâu mà nói
với cái đề tài “tình yêu là gì” của họ.

“Yêu là ko bao giờ phải nói lời hối tiếc”

Thuý Lan nói câu ấy-hình như là rất nổi tiếng
và chống cằm suy tư,
Thảo ngồi bên cạnh tặc luỡi, vẻ đồng tình…

“Yêu là cảm thấy cần ai đó lúc cô đơn.”

câu nói của Long mang 1 giọng hơi hơi nghiêm túc,
nói “hơi hơi nghiêm túc” là bởi vì tôi cũng chưa rõ lắm về cậu ấy,
nhưng nếu so ra vẻ thường thấy của Long,
thì câu này có 70% xuất phát từ thật lòng.
dĩ nhiên chỉ là cảm nhận của tôi,
nhưng với 4 cặp mắt còn lại nhìn Long ngơ ngẩn,
tôi nghĩ là họ cũng thấy giống như tôi.

“hay thật, Long à!”

hai cô bạn khen thực sự và ánh mắt họ chứa chan tình cảm
dành cho “hot boy” Trí Long.

“tôi nghĩ Yêu là nhận thêm mỗi đứa 1 cột điểm dưới trung bình!”

hahahhaha
cả bọn cười sằng sặc trước câu nhận định của Hùng,
tôi cũng cười theo…

12h30

“về thôi.”

sau 1 hồi im lặng ít nói, Lãm đề nghị,
5 đứa còn lại ngoại trừ tôi đều ko tán thành,
họ bảo muốn đi cho hết ngày nghỉ…

“mày có về ko?”

kèm theo câu hỏi, Lãm nhìn Long sắc gọn,
chờ câu trả lời của thằng bạn.
tôi cũng hồi hộp mong sao Long đồng ý,
dù thái độ của cậu ấy có vẻ là ko…

“nếu mày muốn về, thì về.”

oh, thank you ^-^
tôi hí hửng quàng ba lô qua vai, rút túi móc tiền ra đưa cho Long
để trả phần ăn popcorn lúc nãy.
hic, lại tốn 1 mớ tiền quá mức chi bình thường rồi…

“gì đây?”
“huh? thì tiền trả món gà…”
“cất vào!!”

Long nói như quát khiến tôi bất ngờ,
vừa bất ngờ vừa hoảng sợ…
trả tiền mà cũng bị mắng, sao vậy chứ!

“sau này Xuân đi với Long thì ko cần trả tiền!”

Thảo giải thích cho tôi nghe và kêu tôi cất tiền vào,
rồi 2 cô bạn đó kéo tôi ra ngoài quán.

“tớ ko thể ăn mà ko trả tiền được.”
“đó là với ai chứ cậu làm vậy với Long, cậu ấy tự ái!”
“tự ái làm sao?”
“tóm lại là mặc kệ đi, Long giàu lắm!”
….
lý do của Thảo làm tôi thêm bực mình,
cứ giàu thì là muốn quát ai thì quát sao??
tôi ko làm gì sai cả, tôi ko cần phải sợ….

khi Long vừa bước ra, tôi đến trước mặt cậu ấy và chìa ra số tiền ban nãy

“nếu mà cậu ko lấy thì từ nay về sau đừng có rủ tớ đi đâu nữa!”

vẻ mặt của Long giống như vừa bị ai đó tát nước vào mặt,
cậu ấy khẽ mở miệng mấp máy,
nhưng lại ko có lời nào được thốt ra..

mấy người bạn đều đứng quan sát trong thinh lặng,
suốt 2 phút..

Chương 13

Lãm giật số tiền trên tay tôi và nhét vào túi Long,
xong bước ra chỗ bãi xe và gọi Thúy Lan lấy thẻ..
vẫn đi khập khiễng trên cái chân đau.

“s…sao nhất định ….phải trả?”

giọng Long có cái gì đó ko trôi chảy lắm,
cậu ấy đứng mãi ko chịu nhúc nhích,
chờ tôi trả lời.

“vì tớ ko muốn mắc nợ.”
…………….

cuối cùng, tôi cũng được thả về trường lúc 2h chìêu.
trời nắng nóng kinh khủng, tôi mệt mỏi vào lấy xe đạp ra
Long đã bỏ về ngay sau khi cho tôi xuống,
và dĩ nhiên, nếu Long đã đi thì những kẻ kia cũng ko ở lại chờ tôi làm gì.
#__#

“hey…”

nghe tiếng gọi, tôi ngước tìm và thấy Lãm đang ở chỗ trạm chờ xe búyt.
cậu ấy vẫn chưa về sao?

“ko đi chung với họ à?”
“bọn nó đi Diamond plaza nữa. tôi đau chân nên đón xe về riêng.”
“uhm… chắc xe bus cũng sắp tới rồi.”
“uh, Xuân về trước đi.”

tôi lắc đầu và gạc chống xe, ngồi lên yên sau chờ cùng Lãm.
nếu mà để cậu ấy ngồi 1 mình sẽ buồn lắm…

“tôi…”
“huh?”
“tôi cứ tưởng Xuân giận tôi.”
“giận? chuyện gì?”
“trong tiệm ăn, vụ băng bó….”
“ah..chuyện đó…ko gì đâu…nếu cậu ko thích…”

thì ra cậu ấy thấy tôi quê độ bỏ hết các thứ vào ba lô,
ko nói năng nữa nên cho là tôi giận
mặc dù có bực 1 chút, tôi cũng ít khi giận dỗi ai…

“vậy…giờ băng có được ko?”

nét mặt Lãm hơi rụt rè, khác với thái độ bình thường của cậu ấy
tôi chỉ tít mắt cười ^-^ “okay”
rồi mở ba lô lấy đống đồ y tế lúc nãy ra.
thật buồn cười là ngay khi tôi vừa rút 1 miếng bông gòn,
thì xe búyt lại chạy tới thắng cái két.

“hic, xe tới rồi! cậu lên đi”
“chưa băng mà, kệ nó! tôi đi chuyến sau”

O__o
Lãm cứ giơ chân lên ghế chờ ở trạm, ko thèm quay ra nhìn bác tài xế nữa,
tôi phải cúi đầu xin lỗi bảo bác ấy đi trước..
thiệt tình.

“nhà Xuân ở khu Tân Qui à?”
“uhm…”

tôi chăm chút quấn cái băng cá nhân vào chỗ sưng đỏ của Lãm,
nên chỉ trả lời qua loa mà ko để ý
tại sao cậu ấy biết tôi ở đó..

“xong rồi.”
“oh, cảm ơn nhé.”
“giờ cậu đi sẽ thấy đỡ hơn.”

tôi phủi tay, thu dọn mấy thứ còn dư cho vào lại trong ba lô,
Lãm bỏ chân xuống xọt vô chiếc dép, nhìn tôi thắc mắc.

“Xuân giữ lại mấy cái đó làm gì?”
“dầu còn nhiều, bông cũng còn, ko lẽ bỏ?”
“tôi nghĩ Xuân giữ để mai thay cho tôi ^^”
“huh??”

+_____+
chúng tôi ngồi thêm 1 lát thì chuyến xe kế cũng đến,
Lãm nhảy lên xe trong tư thế cà nhắc và vẫy tay chào tạm biệt.
bye bye..

…………….
tôi dắt xe đạp vào nhà thì đã là gần 4 giờ chiều
tắm xong, tôi lôi sách vở ra làm quần quật với đủ thứ bài tập
từ sinh, tóan, lý, hóa đến Anh ngữ, văn học..

ôi, cái sự học muôn đời vẫn luôn vất vả, hichic.

mãi đến hơn 10giờ đêm, tôi mới giải quyết xong đống “nhiệm vụ”
trong cơn buồn ngủ tràn ngập, tôi xuống nhà đi toilet và uống nước,
và thấy mẹ ngồi ở phòng ngoài vẻ sốt ruột lẫn bực dọc.

“mẹ chờ ai vậy?”
“thật chán, chồng với con. chờ ba mày chứ chờ ai!”
“ủa ba đi đâu mà chưa về?”
“chắc lại nhậu nhẹt với tay Hải ấy, điện thoại cũng ko thèm mở…”
“……hay…mẹ gọi số nhà?”
“rồi, ko có ở đó.”

thế là tôi cùng mẹ ngồi chờ ba suốt 2 tiếng đồng hồ,
đến gần 1 giờ đêm, ba ngất ngưởng vào nhà với men rượu nồng nặc.
theo sau ba, là…Đu Đu.

“mẹ con bảo đưa chú ấy về.”
“uh, cảm ơn con.”

mẹ tôi đáp lạnh lùng rồi đỡ ba tôi vào trong,
Đu Đu đứng 1 lúc rồi quay ra ngoài cửa..
tôi lục đục ra tiễn cậu ấy.

“ba cậu cũng xỉn à?”
“uh, quắc cần câu!”
“cậu về cẩn thận nhé!”
“uh, đi vào ngủ đi.”
……
“Đu Đu này!”
“Gì?”
“trước cậu hay chúc tớ ngủ ngon.”
“…. ngủ ngon.”

tôi mỉm cười nhưng mặt Đu Đu ko tươi lắm như mọi lần,
cậu ấy chỉ leo lên xe nổ máy và giơ tay chào tôi
mà ko hề quay lại nhìn.

tôi thấy buồn làm sao ấy.

Chương 14…..
lúc đi ngang cầu thang, tôi nghe tiếng ba mẹ
cãi nhau trong nhà tắm.

một lúc sau..
mẹ đóng sầm cửa nhà tắm bước ra ngoài,
mặt đỏ bừng và nóng giận..
tôi vội chạy nhanh lên gác và chui vào phòng.
cảm giác lo sợ vẫn còn vương mãi trong giấc ngủ…
………………

buổi sáng khi mẹ chở tôi ra bến xe,
tâm trạng dường như cũng ko tốt hơn là mấy.

“con cái lớn rồi mà cứ phải đưa với đón.”
“thì mẹ để Đu Đu…”
“quên đi. hôm nào mẹ mua cho chiếc xe đạp.”
“Xa lắm!”
“chân ngắn thì đạp xe cho dài ra!”
“hay mua xe điện như của chị Huyền đi mẹ!”

mẹ ko nói, cũng ko từ chối lời xin xỏ của tôi,
cho tới khi xe búyt dừng lại đón, mẹ mới hạ giọng

“muốn mua thì tự kiếm tiền mà mua. cứ vào đời lăn lộn để ko còn khờ nữa.”

T___T
tự kiếm tiền? vào đời?
mười bảy tuổi cũng ko phải là quá nhỏ nhưng mà…
hic, tôi luôn bị ăn hiếp thì làm sao mà kiếm tiền.

“này, Xuân.”

khi tôi đi ngang 1 dãy ghế, thì Lãm gọi tôi ,
cậu ấy đang ngồi cạnh cửa sổ, ngoắc tay chỉ vào chỗ trống kế bên.
vì mải suy nghĩ vụ kiếm tiền, vào đời, bla bla bla
tôi cũng chẳng từ chối làm gì.

“người ấy là mẹ à?”
“uh..”
“thế còn tên con trai hôm trước?”
“huh? ai cơ?”
“cái thằng Xuân hẹn ăn chè đó.”

ah há…là Đu Đu.
tôi nhớ tới Đu Đu là vẻ mặt lại tươi tỉnh hẳn,
dường như trong tôi có 1 niềm tin lạc quan mang tên Đu Đu.

đúng rồi, mình sẽ đi làm cùng ĐU ĐU ^__^

“sao vui thế? bạn trai à?”
“hả? ah, bạn đó… cậu ấy..là bạn thân, rất là thân của tớ.”
“bạn thân thôi sao?”
“chứ còn gì nữa?”
“….… ko, chỉ là…”

??
Lãm quay mặt ra ngoài và miệng lẩm nhẩm 1 bài hát nào đó
tôi ko rõ lắm.
hôm nay học 4 tiết, trống tiết cuối, hehe
tôi sẽ trốn sang trường cũ, mẹ chẳng biết đâu.
mình cũng đâu có khờ lắm nhỉ!!

…………
theo kế họach, khi chuông trường reo tiết thứ 4 đã hết,
tôi vội vã cho tập vở và cặp và bước nhanh ra khỏi lớp.
cả buổi học ko thấy Long quay xuống nói điều gì,
giờ ra chơi cũng ko cho tôi chocolate nữa..

mà thôi, tôi cũng đâu có thích ăn.
……

về lại trường cũ, dù chỉ mới có 1 tùân xa cách,
lòng tôi vẫn nao nao, bồi hồi xúc động TT___TT
còn 15 phút nữa là hết giờ,
tôi đi lang thang quanh sân trường rồi ngồi chờ
trước lớp 11A2 của mình.

“Xuân? em về thăm thầy à?”

tôi vội đứng dậy cúi gập người lúc thầy Toán vừa bước ra
hình như thầy mừng rỡ khi thấy tôi ^-^

“thầy khỏe chứ ạ?”
“NÀY, ở đấy học tốt ko?? giáo viên môn Toán của em thế nào? giáo trình học có nâng cao ko, em ra đây kể thầy nghe coi.”

thầy nói liên tục và khóac vai kéo tôi ngồi xuống băng ghế đá,
khiến tôi chỉ lo trả lời và trả lời…
suốt gần 15 phút.

cũng đỡ là tự nhiên có người gọi thầy đi,
tôi mới được buông tha, chạy liền vào lớp…

“Hey, con Xuân!! Xu Xu kìa!”

mấy nhỏ bạn la lên và bu vào hỏi han, lại 1 màn hỏi han,
nhưng vui hơn là nói với thầy ^-^
tôi huyên thuyên kể nhiều thứ với chúng nó, như thể đã từ lâu ko được nói.
mặc cho thời gian trôi qua…
12h00.

“Chết!! tớ phải về!”
“về sao? ko đi ăn cái gì đó hả?”
“thôi, mẹ la tớ cho coi,mà… Đu Đu đâu rồi??”

tôi đứng dậy ngó quanh lớp, và nhận ra Đu Đu đang ngồi ở chỗ của mình
cắm cúi ghi chép gì đó.

“ông Đường bị bắt làm cho xong bài tập mới được về”

nhỏ Hoài Anh “thông báo” cho tôi tình hình vụ việc,
tôi bước ra khỏi đám bạn và đi nhanh tới chỗ Đu Đu
cậu ấy dường như ko nhận ra sự có mặt của tôi.

“Hùu!!”

Đu Đu ngước lên, mắt cậu ấy hơi sáng lên,và,
một chút gượng cười, cậu ấy nói rất chán chường..

“cậu về đây chi vậy?”
“tớ muốn gặp bạn cũ.. và có chuyện này định hỏi cậu… ủa, làm toán à?”

Đu Đu lấy 2 tay che tập của mình và bảo tôi đi về đi,
nhưng tôi làm sao mà về khi cậu ấy đang phải ở lại để làm bài tập Toán.

“để tớ phụ cho!”
“thôi đi, ko cần”

giờ tôi bắt đầu hiểu cảm giác của Long khi muốn giúp tôi
làm bài dịch môn Anh Văn..
sự từ chối của Đu Đu làm tôi thấy hụt hẫng lẫn bất lực,
vì cậu ấy đang phải hì hục giải mấy bài toán mà với tôi,
nó có thể chỉ mất 10-20 phút.

“nhưng cậu ko hiểu thì hỏi tớ nhé, tớ ngồi ngay đây”
 Chương 15

trong tình cảnh mải lo giúp cho Đu Đu,
tôi quên luôn là đã trễ giờ về…
Đu Đu thấy tôi cứ ngồi nhìn, cậu ấy đột nhiên nổi quạu.

“cậu đi chỗ khác đi, ngồi đó tớ chẳng làm được gì.”
“sao vậy?”
“tớ ko thích”
“sao ko thích, cậu thường giúp tớ, tớ giúp cậu chuyện này là đúng mà”
“có đi ko hả, Xu KHờ???”

tiếng Đu Đu lớn đến nỗi làm tôi gần như mếu máo.
bằng vẻ thểu não còn hơn con mèo ướt, tôi đứng dậy,
nắm chặt quai cặp và bước đi, 1 cách vô định.
uh, tớ khờ, tớ chẳng hiểu sao tớ lại khờ, bị cậu mắng như vậy mà ko hề giận cậu..
Đu Đu đáng ghét…

“eh, tớ… xin lỗi…, Xu Xu.”

tôi nghe loáng thoáng tiếng gọi nhỏ của Đu Đu,
nhưng chân vẫn đi ra hướng cửa lớp..

“khoan..”
Đu Đu đuổi theo tôi, giữ vai tôi và xoay tôi lại
cậu ấy có vẻ hơi lúng túng.

“tớ ko muốn cậu giúp, tớ tự làm được”
“nhưng sao lại to tiếng với tớ?”
“vì cậu phiền quá.”

phiền à?
hic hic.. T___T
vừa xin lỗi đấy rồi lại bảo tôi phiền, Đu Đu đúng là Đu Đu.
……………
tôi ngồi chơi ở ngoài sân với đám Hoài Anh,
cho tới khỏang 30 phút sau thì Đu Đu ra, mặt bơ phờ,
chắc vật lộn với đống Hàm số , đồ thị đó rồi.

“cậu ko sợ mẹ la à, giờ này gần 1h trưa rồi.”

tôi giật thót và chụp lấy tay Đu Đu xem đồng hồ,
12h46 phút, ôi trời…
kiểu này thì ăn đòn là cái chắc.
+__________+

“…………lỡ rồi, kệ luôn.”

tuy nói

About these ads

6 thoughts on “[TRUYỆN FULL] Xuxu đừng khóc. [PHẦN 2 ]

  1. Pingback: [TRUYỆN FULL] Xuxu đừng khóc. [PHẦN 4-end ] - Wap Giải Trí Online Trên Di Động

  2. mai nam hoang

    hix truyện cảm động thiet..nhung hk lẽ xuxu ở giá un sao…chẳng lẽ làm bạn zs 3 ngừi cả đời luon àh….z thì tội cho cả 4 ngừi wá…

Click vào biểu tượng facebook phía dưới để " chém gió" không cần đăng nhập nhé bạn...^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s